Mục vụ Ghi nhớ và Sự Hiện Diện

Body: 

Mục Dale Sewall

“Hãy nhớ những kẻ mắc vòng xiềng xích, như mình cùng phải xiềng xích với họ, lại cũng hãy nhớ những kẻ bị ngược đãi, mình cũng thân thể giống như họ.”Hê-bơ-rơ 13:3

“Ta là khách lạ, các ngươi tiếp rước ta… ta bị tù, các ngươi viếng ta.”Ma-thi-ơ 25:35-36

Sứ mạng của Viện Thần Học Tin Lành Việt Nam (UUC) bắt đầu vào lúc trường đang trải qua những khó khăn cũng là lúc trường được đón nhận bởi những “người lạ”. Đối với một số giáo và nhân viên làm việc tại trường, vào lúc trường được thành lập đã nhiều người phải ngồi tù, được trả tự do, và rồi bị trục xuất. Chúng tôi thảy đều nhớ đến những gian khổ mà các thuyền nhân phải chịu đựng khi họ bị buộc phải rời bỏ gia đình, địa vị, tài sản và chính quê hương xứ sở của mình. Các giá trị cốt lỗi và trách nhiệm của UUC được hình thành từ chính những gian khổ đó. Chúng tôi hứa nguyện sẽ dành trọn tâm huyết cho những người đang gặp khó khăn cùng những hội thánh đang bị bắt bớ.

Khi những người tị nạn Việt Nam đến Hoa Kỳ, World Relief là một trong những tổ chức nhân đạo đầu tiên đã chào đón và giúp đỡ họ. Tôi vừa được biết rằng tổ chức World Relief ra đời là để giúp đỡ những người di dân Việt Nam đầu tiên đến Hoa Kỳ vào năm 1975. Hiện tại vợ tôi là cộng tác viên tình nguyện tại World Relief chi nhánh Seattle, và giám đốc của World Relief chi nhánh Seattle đang tìm hiểu về những khóa học tại UUC và những lợi ích mà những khóa học đó có thể mang lại cho các nhân viên của World Relief và cả những người tị nạn. Sứ mạng chào đón và giúp đỡ những “người lạ” của World Relief vẫn đang được tiếp diễn trong một thế giới mà ngày càng có nhiều người bị buộc phải rời bỏ quê hương hơn bao giờ hết. Tại UUC, chúng tôi luôn nhớ chúng tôi cũng đã từng là những “người lạ” và những người chịu gian khổ. Chúng tôi mong muốn các sinh viên UUC ghi nhớ lời Chúa rằng, “Ta là khách lạ và các ngươi tiếp rước ta.” Chúng tôi cũng luôn nhớ đến và cầu thay cho các sinh viên UUC đang bị bắt bớ hoặc đang gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống.

Tại những quốc gia nơi mà hội thánh Chúa đang bị bắt bớ và đàn áp, Cơ Đốc Nhân luôn phải cảnh giác với người lạ, là những người có thể phản bội họ. Nhưng đồng thời hội thánh luôn sẵn sàng chào đón những người lạ đương cần sự giúp đỡ. Để làm được điều này đòi hỏi sự khôn ngoan, là điều mà các hội thánh Tây phương không có. Vì lẽ đó, chúng ta phải luôn khắc ghi lời Chúa Giê Su răn dạy để chào đón những người lạ đến với hội thánh Chúa. Sau đó hãy để cho những anh chị em của chúng ta là những người đang chịu cảnh bắt bớ tìm ra cách để thực hành lời dạy của Chúa Giê Su để có thể chào đón những người lạ.

Tuy nhiên, chính chúng ta là những người không phải chịu cảnh bắt bớ phải tìm ra cách để thực hành lời dạy đó của Chúa Giê Su. Đó là một trong những nguyên do khiến tôi bắt đầu đến viếng thăm các nhà tù ở tiểu bang Washington. Tôi hiện là người bảo trợ cho tổ chức Black Prisoners’ Caucus (bảo trợ những phạm nhân da màu) và sắp tới sẽ bảo trợ cho tổ chức Concerned Lifers Organization (bảo trợ những phạm nhân nhận án tù chung thân). Khi đến với hai tổ chức này, tôi thấy nhiều người là Cơ Đốc Nhân và nhiều người khác được yên ủi khi nhận được sự chăm sóc và cầu thay từ các con cái Chúa. Lúc nào rời khỏi nhà tù tôi cũng cảm giác tâm linh được nâng đỡ rất nhiều, như thể bản thân tôi thấy được sự hiện diện của Đấng Christ vậy (như lời Ngài phán trong Ma-thi-ơ 25).

Tuần trước, tôi có mặt tại một con phố đông đúc của Seattle. Tôi thấy một người đàn ông dùng tay ra hiệu để xin tiền từ người đi đường. Tôi đứng nhìn người đàn ông đó hồi lâu. Mọi người đều phớt lờ anh ta và lướt qua anh như thể anh chẳng hề hiện diện tại đó. Tôi tiến đến và nói chuyện với anh. Anh nói với tôi anh từng là một phạm nhân phạm trọng tội, từng nghiện ma túy và buôn bán thuốc trái phép, và đã phải ngồi tù trong 3 năm. Anh nói anh đang cố gắng để bước đi theo Chúa nhưng điều đó có vẻ quá khó và anh mất niềm tin rất nhiều. Anh nói cuộc trò chuyện với tôi đã khiến anh có thêm hy vọng. Chỉ bằng một hành động nhỏ là trò chuyện, tôi đã chào đón một “người lạ”, thấy được phẩm cách của anh ấy như là một con người bình thường, và phát hiện anh ấy đang cố gắng vượt qua những tranh đấu trong bản thân mình để bước theo Chúa Giê su. Chúng tôi trao đổi địa chỉ thư điện tử. Tôi thật sự không biết mối quan hệ giữa tôi và anh sẽ đi đến đâu. Tôi đang cầu nguyện để Chúa hướng dẫn tôi trong mọi nẻo. Và tôi cũng không quên cầu nguyện cho anh hằng đêm.

Để chia sẻ về Phúc Âm của Chúa Giê su cho người khác, chúng ta không chỉ nói cho họ về Phúc Âm mà chúng ta còn phải "sống Phúc Âm," sống một đời sống theo như điều Chúa Jesus phán dạy. Bằng cách này, những lời nói của chúng ta sẽ giải thích cho chính đời sống của chúng ta và rồi đời sống của chúng ta sẽ là minh chứng cho thấy những lời làm chứng về Chúa Giê Su là chân thật.

Xin quý vị hãy cùng chúng tôi cầu thay cho những người đang gặp gian khổ, những người đang bệnh tật, những người khách lạ, và cả những phạm nhân. Xin quý vị cũng thêm lời cầu nguyện cho hội thánh Chúa ở bất kỳ nơi đâu, dù bị bắt bớ hoặc được tự do thờ phượng Chúa, đều vâng phục Chúa thông qua một đời sống theo như điều Chúa Giê su phán dạy.