Có Lẽ Bà Đã Hiểu Được

Body: 

thưa, Xin cho hai con trai của con đây, một đứa ngồi bên phải, một đứa bên trái của Chúa, trong vương quốc Ngài.’ ” Ma-thi-ơ 20:21

Tôi thường nghĩ về việc Chúa Giê-su du hành với 12 môn đồ, tập hợp đám đông lớn nhỏ, tiếp xúc với từng nhân trong hành trình của Ngài. Tôi nghĩ đến 12 môn đồ những luôn luôn được nghe lời dạy của Chúa chứng kiến tất cả hành động của Ngài.

Trong Ma-thi-ơ 20:20-22 sự xuất hiện đột ngột của mẹ của Gia-cơ Giăng một sự ngạc nhiên. Bà đến từ đâu? Đồng hành với họ bao lâu rồi? Ma-thi-ơ không đề cập gì đến gia đình của Gia-cơ Giăng khi Chúa Giê-su kêu gọi họ trong chương 4. Ma-thi-ơ chỉ nhắc đến người cha chứ không nói gì về người mẹ của họ.

Giờ đây bà xuất hiện, ngay sau khi Chúa Giê-su một lần nữa nhắc lại với 12 môn đồ rằng Ngài sẽ bị phản bội, bị lên án, chế giễu, bị đánh đập bị đóng đinh, ngày thứ ba Ngài sẽ sống lại.

Thường thì các nhà giải kinh cho rằng lời thỉnh cầu của bà là thiếu suy nghĩ, không thích hợp, và ích kỷ. Các nhà giải kinh cho rằng bà thỉnh cầu một nơi đặc ân cao cả cho con trai của mình. Đó cũng là phản ứng của 10 môn đồn kia khi họ nghe lời thỉnh cầu của bà. Ma-thi-ơ cho biết, “Họ rất phẫn nộ.” Chúa Giê-su một lần nữa nói với họ rằng làm lớn trong Nước Trời không phải là vấn đề có đặc quyền và quyền lực trên người khác, mà là vị trí của một tôi tớ phục vụ người khác theo gương Chúa Giê-su, Đấng ban sự sống mình làm giá chuộc cho nhiều người.

Nhưng nếu bà đã đồng hành cùng với Chúa Giê-su và các môn đồ của Ngài từ lâu, lắng nghe, học hỏi, thấu hiểu, cảm thông? Nền văn hóa trong thời đại của Chúa Giê-su, phụ nữ không có chỗ trong sự tranh cạnh giành quyền lực. Và qua kinh nghiệm cuộc sống riêng của họ, phụ nữ thường có một sự hiểu biết rõ hơn về sự bất công và đau khổ. Có thể bà có “tai để nghe” lời dạy của Chúa Giê-su hơn là những người đàn ông xung quanh bà.

Ma-thi-ơ đề cập (27:55-56) đến mẹ của Gia-cơ và Giăng khi Chúa Giê-su bị đóng đinh trên thập tự giá. Bà và một số phụ nữ khác đã theo Chúa Giê-su từ Ga-li-lê. Điều này có nghĩa rằng bà đã theo Chúa Giê-su ít nhất từ chương 19, khi Ma-thi-ơ cho chúng ta biết Chúa Giê-su rời Ga-li-lê đến Giu-đê và sau đó đến Giê-ru-sa-lem. Bà đã nghe Chúa Giê-su nói rằng Nước Trời không thuộc về những kẻ quyền lực nhưng “như những” con trẻ mà Ngài đã chúc phước (19:13-14). Có thể bà đã nghe Chúa nói rằng Ngài sẽ bị phản bội và bị đóng đinh. Có thể bà hiểu rằng nếu con trai của bà bên cạnh Chúa Giê-su, ở bên phải và trái của Ngài, họ sẽ phải đối diện với những khổ nạn mà Chúa Giê-su phải đối diện.

Ma-thi-ơ không đề cập gì về việc có những phụ nữ theo Chúa Giê-su cho đến khi gần kết thúc phúc âm của ông, trong khi đó Lu-ca đề cập đến những phụ nữ này sớm hơn nhiều. Suốt cả hai phần ba của phúc âm của ông chưa đề cập đến, thì Lu-ca cho biết có nhiều phụ nữ đi với Chúa Giê-su và mười hai môn đồ truyền bá tin nừng về Nước Trời (Lu-ca 8: 1-3). Có lẽ mẹ của Gia-cơ và Giăng là một trong những phụ nữ này.

Vì vậy, có lẽ bà đã thực sự nghe Chúa Giê-su khi Ngài đề cập đến cái chết của Ngài; khi mười hai môn đồ từ chối, không muốn tin rằng Chúa Giê-su sẽ bị lên án và bị đóng đinh; khi họ từ chối không nghe có lẽ làm cho Chúa Giê-su có cảm giác không có sự cảm thông và hỗ trợ từ con người.

Có lẽ bà đã hiểu được. Có lẽ bà đã hiểu, trong khi những người khác thì không, hiểu rằng đặc tính của Nước Trời là chịu khổ vì người khác, và mục đích của Chúa Giê-su là chịu khổ thay người khác, chỉ trong vài ngày tại Giê-ru-sa-lem, “để phó mạng sống mình làm giá chuộc cho nhiều người.” Và có lẽ bà tin rằng con trai của bà cũng sẽ can đảm và sẵn sàng cùng chịu khổ nạn với Chúa Giê-su, ngay bên phải và bên trái Ngài, bằng mọi giá họ cũng sẵn sàng cùng Ngài chịu khổ nạn.

Có lẽ lời thỉnh cầu của bà với Chúa Giê-su, cho phép hai con trai của mình được ở bên Ngài “trong vương quốc Ngài,” là một sự xác định rằng bà đã hiểu và tin vào khải tượng của Ngài về Nước Trời, và vì thế bà đã dâng hai con trai của mình. Có lẽ bà biết hai con trai mình đã có một quyết định đúng từ khi từ bỏ mọi sự để theo Chúa Giê-su trong mọi hoàn cảnh cho đến khi thấy được vương quốc của Ngài.

Có lẽ khi Chúa Giê-su đáp lời bà, “Con không biết điều mình xin,” Lời đáp đó mang tính cảnh báo yêu thương hơn là lời quở trách. Nếu như hai con trai của bà thực hiện theo lời thỉnh cầu, thì họ sẽ phải chịu đau đớn vô cùng.

Khi Chúa Giê-su hỏi hai con trai của bà rằng họ có thể uống chén mà Ngài sẽ uống không, họ trả lời có thể được, và Ngài tin họ. Dù vậy họ đã thất bại trong đêm Ngài bị nộp, nhưng họ không tiếp tục thất bại. Thay vào đó họ sống cuộc đời phó thác vì Nước Trời, thậm chí cho đến chết.

Có lẽ người mẹ này và hai con trai của bà đã hiểu Chúa Giê-su và đặc tính của Nước Trời hơn là những người kia, những người không có ân huệ của sự khôn ngoan của một người mẹ. Đó là mười môn đồ phẫn nộ và cạnh tranh, những người mà Chúa Giê-su giải thích một lần nữa thế nào là Nước Trời.

Tôi thích nghĩ rằng lời thỉnh cầu của bà là lời xác nhận lời của Chúa Giê-su, một dấu hiệu cho thấy sự hiểu biết của bà về Nước Trời. Tôi thích nghĩ rằng Chúa Giê-su đã nhìn bà cách kinh ngạc. Và sau đó nói với bà và hai con trai bà mà thôi ... rằng có những việc Chúa Giê-su không thể quyết định, nhưng chỉ “Cha” mới biết và bày tỏ vào thời điểm thích hợp. Vì thế, trong mọi sự hãy tin cậy Chúa Giê-su, như Ngài tin cậy Cha. Đó là thế nào là Nước Trời.

Và thậm chí nếu bà và hai con trai bà đã không hiểu những điều này, chúng ta hiểu. Lợi điểm là chúng ta có Thánh Kinh và sự dạy dỗ của Chúa Thánh Linh. Và chúng ta biết rằng đó là một vinh dự được đứng cùng với Chúa Giê-su, bên phải và bên trái Ngài; bằng mọi giá hãy chiến đấu cho vương quốc của Ngài. Cho dù kết quả thế nào cũng hãy tin cậy Cha.

Chúng ta hãy bước vào Tuần Thánh, Thứ Sáu Thương Khó, và Chúa Nhật Phục Sinh với lòng can đảm, vui mừng, một lần nữa tái cam kết bước theo Chúa Giêsu. Và đứng với Ngài cũng như Ngài luôn luôn bên cạnh chúng ta.